BỐN NGỌN NẾN


BỐN NGỌN NẾN
Phạm Bá Chiểu

Chuyện xưa kể cô gái nghèo tốt bụng
Bụt hiện cho bốn ngọn nến cháy bùng
Bốn ngọn nến cùng đua nhau tỏa sáng
Nhưng chẳng hề có được tiếng nói chung

Ngọn Giàu Có luôn vươn mình kiêu hãnh
Chỉ có ta mới giúp được cho đời
Ngọn Danh Vọng cũng bung mình sóng sánh
Chỉ có ta mới thực sự hơn người

Ngọn Xinh Đẹp chẳng bao giờ im ắng
Chỉ có ta mới tuyệt đỉnh vinh quang
Ngọn thứ tư thu mình trong thinh lặng
Tháng ngày trôi, chỉ tỏa ánh dịu dàng

Bỗng cơn bão ở đâu ầm ập đến
Thổi tắt luôn ba ngọn nến đứng đầu
Cô gái khóc- Ta đâu còn Xinh Đẹp
Danh Vọng ơi, Giàu Có cũng còn đâu

Lúc bấy giờ ngọn thứ tư lên tiếng
Hãy vui lên, cô chủ nhỏ yêu kiều
Thắp họ lại từ lửa tình bất diệt
Đơn giản vì tôi ngọn nến Tình Yêu

Dẫu lấp lánh ánh hào quang giàu có
Nhớ tình yêu cứu chuộc được bao điều
Dẫu xinh đẹp ngự đỉnh cao danh vọng
Hãy cháy mình lửa bất tử tình yêu

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.