Truyện cười các nước - Đừng cười nhé

Anh Oắc-xơn yêu quý của tôi,
Từ ngày sang Việt Nam, tôi thấy trình độ thám tử của mình còn non kém lắm!
Phương pháp suy luận của tôi đối với xứ này nhiều lần bị sai bét. Sáng nay thôi, tôi vừa tiếp một người đàn ông. Chuyện tình cảm của ông ta không có gì rắc rối, “rẹc rẹc 30 giây” là xong. Nhưng tôi lại sai lầm khi thử thách về bản thân ông ta.
Lúc đó là 9 giờ sáng, tôi đang nhìn qua cửa sổ cảnh một người đi đường chửi toáng lên vì bị một chậu nước rửa bát đổ từ trên tầng 4 xuống đầu, thì có tiếng gõ cửa:
- Xin lỗi! Tôi muốn gặp ông Sê-lốc Hôm!
- Tôi đây, xin mời ông ngồi, thưa ông Nằm!
- Sao thám tử đoán tôi tên Nằm?
- Quan sát nhanh là thói quen của tôi, trên bìa cuốn sổ tay ông cầm có ghi rõ tên ông là Tạ Văn Nằm.
- Ồ, tôi tên Nam, nhưng mấy em tiếp viên ở nhà hàng đã nghịch ngợm lấy bút viết thêm vào, vì các em thấy tôi thích hát Karaoke ở tư thế... nằm.
- À, ra thế! Hẳn ông rất vội đến đây, vì tôi thấy ông cạo râu được một bên.
- Việc này thám tử cũng... hơi bị nhầm. Số là tôi cạo râu bằng bàn cạo điện, sáng nay tôi đang cạo dở thì bị mất điện đột ngột cho nên một bên nhẵn nhụi còn một bên kia rậm rì mà tôi vẫn phải bắt xe buýt đến chỗ ông là vì thế.
- Hừm, nhưng nếu tôi nói ông rất ít đi xe buýt thì chắc là không sai? Vì tôi thấy ông không có thói quen giữ vé trong tay.
- Ấy, khi nãy tôi chuẩn bị xuống xe thì phụ xe đã xin cái vé để “quay vòng” cho khách khác lấy tiền bỏ túi riêng rồi!
Anh Oắc-xơn ạ, lúc đó tôi bối rối vô cùng, nhưng vẫn cố vớt vát:
- Thời gian gần đây ông bị sa sút về kinh tế?
- Ồ, ngược lại. Nhưng... vì sao mà ông đoán thế?
- Vì tôi thấy ông đi một đôi giày tồi, còn mới mà gót trái đã mòn vẹt trong khi gót phải vẫn còn nguyên vẹn!
- Hà, hà... Đó là do thành phố thường xuyên có nạn kẹt xe. Những lúc như vậy tôi thường phải đặt chân xuống mặt đường rồi rà rà theo dòng người nên gót của giày trái bị mòn nhanh.
- Chà, - Tôi vã mồ hôi - Thế có phải ông là người rất coi thường sức khoẻ? Sở dĩ tôi nói như vậy vì dạo nay ngày nào trời cũng có nắng to mà ông ra đường không đội mũ.
- Ối giời, có đấy chứ! Nhưng lúc đi bộ ra bến xe buýt bị mấy đứa thanh niên mất dạy đi xe máy cướp mất rồi!
Chao ôi, bác sĩ Oắc-xơn của tôi ơi, chắc là anh tưởng tượng ra khuôn mặt của tôi lúc đó như thế nào rồi, nó dài bằng cái bơm ở mấy chỗ “Vá 9 xe đạp xe máy” vẫn đặt ở lòng đường thành phố này vậy. Nhưng bản lĩnh đã giúp tôi lấy tự tin trở lại, tôi hỏi vấn đề ông ta cần tư vấn để khỏi phải đoán... sai thêm nữa.
Có lẽ từ hôm nay tôi phải đóng cửa không tiếp khách, để nghiên cứu thêm về con người ở đất nước kỳ lạ này, rồi mới tiếp tục hành nghề được. Chẳng hạn tôi đang tìm hiểu xem một số sinh viên Việt Nam rất căm thù... thời gian, đến nỗi họ luôn “giết thời gian” bằng cà phê, ruợu bia, thậm chí một cốc trà đá là có thể ngồi trầm ngâm hàng giờ đồng hồ trong căng-tin để suy nghĩ... không cụ thể về điều gì cả!?
Khi nào có gì mới tôi sẽ “meo” cho anh. Chúc anh mạnh khoẻ!
Bạn của anh:
Sê-Lốc Hôm!
----------------------------------------------
46
Ông Việt Nam mới học tiếng Anh vô tình đụng phải ông Tây nên nói: "I'm sorry", ông Tây cũng lịch sự: "I'm sorry too", ông Việt Nam nghe xong vội vàng: "I'm sorry three", ông Tây nghe thấy lạ quá hỏi: "What are you sorry for?", ông VN làm luôn: "I'm sorry five". Ông Tây lo lắng hỏi ông Việt Nam "Sorry, are you sick". Ông VN vẫn thản nhiên "I'm Sorry Seven". Ông Tây tức lắm trợn mắt hỏi "Sorry, do you intend to count to eight?". Ông Việt Nam kiên nhẫn "I'm sorry nine"... Ông Tây ngọng luôn "Then..then..." Ông Việt Nam "I'm sorry eleven..."
----------------------------------------
47.

3 tên không tặc khống chế một chiếc máy bay quốc tế chở khách. Trên máy bay có một chàng cao bồi Mỹ, một kiếm khách Tàu và một chú Việt Nam. Bọn cướp trang bị súng ống ngập răng, vẻ rất hung hãn. Mọi người sợ hãi líu ríu nộp tiền, vàng, đồ trang sức. Bỗng kiếm quang lấp loáng, người khách Tàu đã rút thanh Phi long đoạt mệnh ra xả một tên cướp làm hai mảnh. Nhưng hai tên còn lại đã lập tức xả súng tiêu diệt ngay người kiếm khách nọ. Cùng lúc chàng cao bồi Mỹ cũng rút phắt ra hai khẩu Colh to tướng nhanh như cắt vảy đạn vào hai tên nhưng cuối cùng anh cũng bị hạ sát. Lúc bấy giờ chú Việt Nam mới lừ đừ tiến lại phía bọn cướp. Chúng sững lại trong vài giây rồi nhất loạt xả tiểu liên vào người anh. Nhưng, kỳ lạ thay, chúng đã bắn hết cả băng đạn mà chú Việt Nam vẫn không hề hấn gì. Cuối cùng bọn cướp đầu hàng vì quá hoảng sợ. Sau khi hoàn hồn, mọi người xúm lại quanh chú Việt Nam nhao nhao hỏi: " Tại sao anh lại chống được đạn của chúng? ". Chú Việt Nam thản nhiên trả lời: " Có bí quyết gì đâu ". Rồi chú cởi áo khoác ngoài ra. Thì ra ở bên trong toàn phụ tùng xe đạp, nồi áp suất các loại!
----------------------------------------
48.
Trong một liên hoan kiếm thuật thế giới, hiệp sĩ Pháp ra sân khấu.
Nhân viên của ban tổ chức thả ra một con ruồi, anh ta lập tức vung kiếm, bổ con ruồi ra làm đôi. Cả hội trường vỗ tay như sấm. Tiếp đó, võ sĩ Nhật bổ một con ruồi khác ra làm tư.
Cả hội trường nín thở, chờ sự xuất hiện của đương kim vô địch VN. Ruồi thứ ba được thả ra
Kiếm sĩ VN vung kiếm như gió, mũi kiếm thẳng hướng con ruồi... nhưng chúng không hề hấn gì. Cả hội trường ngạc nhiên, thất vọng, riêng anh ta vẫn mỉm cười mãn nguyện. Có người hét:
- Còn đắc ý à, thất bại rồi!
- Xin quý vị nhìn kỹ cho! Con ruồi đó tuy vẫn sống, nhưng.... nó sẽ không bao giờ làm cha được nữa !
----------------------------------------
49.
Trong 1 cuộc thi xem ai sạch sẽ nhất ,đã có sự xuất hiện của 3 nước:Việt Nam , Pháp và Mĩ. Cuộc thi bắt đầu !
- Đầu tiên là chàng thanh niên người Mĩ .Anh ta bước vào phòng vệ sinh , .....,xong xuôi ,ra rửa tay ,lau bằng khăn sạch rồi chào ban giám khảo. Rất sạch sẽ và ấn tượng.
Đến lượt cô gái người Pháp , cũng làm như vậy ,rồi cô ra rửa tay bằng nước ấm , lau bằng khăn sạch rùi xịt nước hoa lên đôi tay của mình. Phần thắng như đã thuộc về cô
Đến lượt Việt Nam ,1 chú bé bước vào WC ,xong ,chú bước ra nói với ban giám khảo : Ba má dạy cháu không được tè lên tay !!!
Cho đến nay ,Pháp và Mĩ vẫn chưa hiểu sao mình thua
------------------------------------
50.
Chuyện kể rằng có 3 chàng trai, một Lào, một Cao Miên, một Việt cùng đền FPT nộp đơn xin việc. Trưởng Phòng TCCB mời anh Lào vào hỏi trước:
- Có việc như thế này... Anh xem có làm được không?
- Tôi làm được - Anh Lào hăng hái trả lời.
- Lương bao nhiêu thì anh có thể chấp nhận?
Anh Lào, vốn thật thà như cả dân tộc của mình trả lời:
- 500,000 đồng.
Trưởng Phòng cho anh Lào ra ngoài đợi. Đến lượt anh Cao Miên vào. Trưởng Phòng TCCB lại hỏi:
- Có việc như thế này... Anh xem có làm được không?
- Tôi làm được - Anh Cao Miên hăng hái trả lời.
- Lương bao nhiêu thì anh có thể chấp nhận?
Anh Cao Miên vốn là dân tộc đời sau láu cá hơn đời trước trả lời:
- 1000,000 đồng.
- Ô đắt quá. Anh có biết anh Lào sẵn sàng làm việc này chỉ với 500.000 không?
- Xin lỗi, Anh không hiểu ý em. Em cũng chỉ lấy 500.000, còn 500.000 là đẻ biếu anh.
Trưởng Phòng cho anh Cao Miên ra ngoài đợi. Đến lượt anh Việt Nam vào. Trưởng Phòng TCCB lại hỏi:
- Có việc như thế này... Anh xem có làm được không?
- Quá dễ - Anh Viêt Nam hăng hái trả lời.
- Lương bao nhiêu thì anh có thể chấp nhận?
Anh Việt Nam, mà chúng ta đã biết quá rõ, trả lời:
- 1.500,000 đồng.
- Ô đắt quá. Anh có biết anh Lào sẵn sàng làm việc này chỉ với 500.000 không?
- Xin lỗi, Anh không hiểu ý em. Em cũng chỉ lấy 500.000, còn 500.000 là đẻ biếu anh. 500.000 còn lại em thuê thằng Lào nó làm.
------------------------------------------
51
Vòng chung kết cuộc thi người đàn bà có cái ấy to nhứt thế giới có 5 đại diện của các quốc gia là những ứng cử viên cho chức vô địch: MỸ , ANH, TÂY BA NHA , BRAZIL, và VIỆT NAM. Trong luợt cuối cùng BGK yêu cầu các thí sinh nhét cái j` to nhất có thể vào cái ấy .
Cô gái đến từ Mỹ mang theo 1 quả táo xanh lè.Cô đặt nó trên 1 chiếc ghế.Rồi ngồi lên chiếc ghế đó....roẹt..quả táo biết mất trong sự kinh ngạc của mọi người.

Tiếp theo là cô gái đến từ nước Anh cô đã thủ sẵn trong mình 1 quả lê .Cô lại đặt lên cái ghế rồi ....roẹt...quả lê biến mất. Mọi người ồ lên 1 tiếng rõ to.
Sau đó đến cô gái đến từ Tây Ban Nha và Brazil 2 nước này đều mang đến 1 quả bóng và quả bóng cũng biến mất trong sự sợ hãi của mọi người

Cuối cùng là cô gái đến từ Việt Nam. Cô mang ra 1 quả ớt.Khán giả cười ầm lên và huýt sáo..Sau vài phút trấn an ban tổ chức lại cho cô gái Việt Nam bắt đầu... Cô để quả ớt lên chiếc ghế...từ từ ngồi lên ...roẹt....chiếc ghế biến mất...khán giả đứng hết dậy và ban tổ chức mang ngay cúp ra trao cho cô gái người Việt

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.