ĐÊM

Đêm lặng lẽ 
Nỗi cô đơn tìm lại 
Gợi mơ màng 
Kỉ niệm những ngày qua 
Đêm lang thang 
Giọt thương cũng vỡ oà
Cơn gió nhẹ 
Bất chợt nghe hồn lạnh
Đêm nhạt nhoà
Những niềm riêng hiu quạnh 
Ánh trăng buồn 
Khơi đọng những sầu qua 
Đêm nay xa 
Tình ấy cũng như là 
Áng mây mỏng,
Thoảng qua bầu trời rộng
Đêm âm thầm 
Tiếng đàn xa còn vọng 
Điệu u hoài 
Như mộng cũ tàn rơi
Đêm chơi vơi 
Lời yêu ấy xa rồi 
Nghe rệu rã 
Nhịp lòng tan vỡ vội
Đêm bẽ bàng 
Những điều chưa kịp nói 
Cõi hồn thầm 
Chất chứa một niềm đau
Đêm lao xao 
Nhưng tim bỗng nghẹn ngào 
Da diết nhớ 
Về phương trời xa vợi
Đêm chờ đợi 
Vòng tay xa ngàn lối 
Ủ rũ lòng 
Xa xót phủ bờ môi 
Ở nơi xa 
Người hỡi có mong chờ 
Hình bóng cũ
Từng một thời khắc đậm
Đêm chợt nhớ 
Một ánh nhìn nồng thắm 
Đã bao ngày 
Réo rắt nguyện cùng nhau 
Đêm lao đao 
Dòng lệ cứ tuôn trào 
Đêm chôn giấu 
Những âu sầu, ứa nghẹn
Đêm chìm vào cõi lặng 
Chợt bồi hồi 
Lối vắng chỉ mình ta
Trần Thuỳ Linh

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.