NẾU ĐƯỢC VỀ NGÀY XƯA

Lại một tháng sáu nữa rồi anh còn nhớ gì không
Tuổi học trò ấy ta thương bằng nông nổi
Chưa một lần hôn làm sao bảo ai là người phản bội
Chỉ là, ta vội quá mà thôi.

Vội bước qua hàng ghế đá từng ngồi
Chỉ muốn quay lại nhìn nhau
nói một câu
mà chần chừ mất đôi ba tiếng
Chỉ muốn nắm lấy tay
mà cứ lo người kia nghĩ mình tùy tiện
Cứ thế im lặng
đành thôi.

Bởi cũng chẳng ai ngờ rồi cứ thế xa xôi
Phố thị ồn ào, chắc cũng đôi lần giao nhau ở một ngã tư đường nào đó
Cuộc đời rộng dài mà trái tim bé nhỏ
Sao đủ mạnh mẽ để chờ
khi chưa từng một lời ngỏ làm tin.

Ngày em rộn ràng lo chuyện cưới xin
Anh cũng vội vàng đi in thiệp hồng gửi bạn bè thân hữu
Chúng ta xã giao nhau bằng nụ cười ngượng nghịu
Em xếp trống ngực mình, ném ra phố, bước nhanh.

Mối tình đầu muôn thuở vẫn mong manh
Nên người ta đành lòng buông bỏ
Anh thương vợ hiền và yêu con nhỏ
Em nhen đỏ lửa nhà mình, những bữa tối tinh tươm.

Hạt mầm yêu thương thuở ban đầu em ươm
Đã được chườm lạnh lùng, cất vào góc tim kỷ niệm
Anh vô tình giấu giếm
Một lần nhớ mong.

Giá như đừng có lần chị ấy bảo anh vẫn choàng chiếc khăn em tặng mỗi mùa đông
Thì em sẽ thôi, không để mình nhớ nữa
Giá như bây giờ chúng ta có quyền chọn lựa
Như những ngày còn không.

Anh đã có chị kề bên, còn em đã có chồng.

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.