Nhớ người

Chiều buông đứt sợi nắng vàng
Màn đêm chụp xuống hoang tàn lối xưa
Thời gian thấm thoắt thoi đưa
Giật mình ngoảnh bước như vừa hôm qua


Đưa tay hứng ánh trăng ngà
Lang thang lẻ bóng lệ sa mắt buồn
Đôi hàng liễu rủ mành buông
Đìu hiu gió thoảng gợi luồng suy tư


Quen em một buổi chiều thu
Miên man gió mát như ru hồn người
Tiếng lòng anh thả buông lơi
Nắng thu rót mật ngọt lời thiết tha


Triền đê hai đứa la đà
Thay nhau bắt nhịp ngâm nga câu hò
Bên sông thấp thoáng con đò
Đồng quê xào xạc cánh cò mỏi bay


Tình yêu đôi lứa ngất ngây
Bên nhau sức sống tràn đầy hương yêu
Xa xa vi vút cánh diều
Trời cao thăm thẳm xanh chiều yêu thương


Giờ đây hai đứa hai phương
Em đi lạc bước con đường anh qua
Mình anh dưới ánh trăng ngà
Đêm hoang lầm lũi thiết tha nhớ người./.
09/4/2016. TTH590

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.