MỘNG TÌNH

Anh đâu biết mình yêu từ hôm đó
Tình ngỡ ngàng như ngọn gió thoáng qua
Để hôm nay nước mắt bỗng chan hòa
Lòng chua xót bàng hoàng và tê tái


Sao cứ mãi vương vào câu tình ái
Thời gian trôi có trở lại bao giờ
Phút thẫn thờ ta cất bước ngu ngơ
Người có biết ai luôn chờ đắm đuối


Tình yêu đó ngày xưa ta theo đuổi
Tưởng cùng người rong ruổi chốn yêu đương
Đến đêm nay thao thức suốt canh trường
Lòng khắc khoải thầm mong hương trở lại


Em yêu nhé nếu tình ta vụng dại
Cuộc đời này đâu có phải như mơ
Lòng bâng khuâng có những lúc mong chờ
Em đừng có hững hờ nghe em nhé
Nguyễn Huy Sơn - 05/04/2016

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.