MÃI YÊU NGƯỜI

Ngoài hiên sương nghe gió đưa tình
Ngước lên trời sao sáng lung linh
Hãy xích lại cho gần hơn nữa
Ngồi bên nhau nói chuyện hai mình.


Chưa khi nào nói tiếng yêu em
Bởi vì anh đã quá say mèm
Anh thấm mệt vùi trong giấc ngủ
Căn phòng riêng anh đã buông rèm.


Chuyện hôm nay anh nói ra rồi
Nhẹ như làn gió thoảng qua môi
Em thừa biết anh không nói thật
Chỉ mỉm cười lặng lẽ thế thôi.


Vàng ánh trăng rơi xuống sân nền
Tiếng côn trùng thủ thỉ tường bên
Nghe tiếng gió nhịp nhàng hơi thở
Khúc nhạc buồn chẳng thể vút lên.


Em chờ anh hãy nói thật lời
Đừng để mình em đợi chơi vơi
Và em sẽ bắt đền anh đó
Một vòng ôm để nhớ suốt đời.

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.