BIET ON

Ta nhớ ngày xưa chuyện kể rằng:
Qua kia,nhà no rất tham ăn
Vội vàng bay tới nơi bàn tiệc
Tự mình bôi hết một màu đen

Hôm nay ta đẹp nhất trần gian
Vàng, Phụng, bảy màu đều phải...ghen!
Ta nhảy một vòng qua điệu vũ
Ai ai nhìn thấy cũng đều khen!

Xin được biết ơn chị qua đen!
Vì nay ta được tiếng đời khen!
Chị rất tham ăn nhưng vẻ đẹp
Cũng là hoạ sĩ của trần gian

Có người bảo ta là công chúa
Nữ hoàng lộng lẫy của rừng xanh
Còn ai đẹp hơn ta không nhi?
Đời đời ta mãi một tiếng thanh!.

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.