CHỜ MONG

Ngày xa anh sao lại dài đến lạ
Gió rì rào mà hoa lá lặng thinh.
Đứng xa xăm in khắc một bóng hình.
Cùng nỗi nhớ quyện duyên tình nồng thắm.
Ngày xa anh sao tuyết rơi nhiều lắm.
Cả bầu trời chẳng màu nắng vàng tươi.
Trên môi em cũng vắng hẳn nụ cười.
Dẫu niềm tin trọn một đời không đổi.
Ngày xa anh em sợ trời đêm tối.
Cái lạnh lùng nơi chiếc gối đơn sơ.
Suốt năm canh cứ thao thức vật vờ.
Rồi lại viết những vần thơ vụng dại.
Ngày xa anh vườn cây không kết trái.
Sương mịt mù phủ lên mái tóc xinh.
Trong tim em vẫn vẹn chữ nghĩa tình.
Mong anh về hai chúng mình chung bước.
JANA

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.