TÌNH YÊU QUA MẠNG ẢO

Thơ tình đẫm lệ lâm li
Khiến cho người ấy chân đi không đành
Người ta an ủi dỗ dành
Tình yêu mạng ảo biết thành hay không?


Sao thơ nức nở tiếng lòng
Mãi ôm hi vọng mơ mòng tình xa
Đang yêu lời lẽ thiết tha
Bao nhiêu tình cảm tuôn ra dạt dào.


Dành cho nhau những ngọt ngào
Như đôi sam ấy chẳng bao giờ rời
Người ta dừng tạm cuộc chơi
Thơ tình không họa người ơi đừng buồn.


Khởi lòng ý niệm ghen tuông
Những gì yêu dấu xóa luôn mất rồi
Từ khi lặng tiếng im hơi
Giận hờn nông nổi tìm người khác thay.


Cố tình chọc tức người đây
Tin rằng người sẽ đến ngay với mình
Chưa từng tán tỉnh phong tình
Thế nên người cũng lặng thinh chẳng màng.


Khóc tình sao quá dở dang
Vì thơ mạ bạc dát vàng chóng phai
Sao chưa tỉnh giấc mộng dài
Khi yêu ai chẳng trổ tài làm thơ.


Đày thân ngày đợi đêm chờ
Những lời bóng bẩy vu vơ qua đường
Chắc gì người đã nhớ thương
Mà tơ tưởng bóng mà vương vấn hình.


Người ta còn có gia đình
Vui chơi là chính chứ tình ai đâu
Tình qua mạng ảo muôn màu
Thất tình để lại nỗi đau ngút ngàn.


Thân mình tiều tụy dung nhan
Lời thơ rên xiết thở than vắn dài
Lệ buồn ai biết ngày mai
Đau thương nhận lấy trách ai hững hờ.
22/02/2016

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.